Friday, November 24, 2017

Bài đầu tiên về Canada

Oan nghiệt thay, những lúc muốn viết hay đọc cái gì đó nhất là lúc trăm cái paper treo trên đầu mà còn bị suy sụp về tinh thần.

Lúc rảnh quỡn toàn kiếm chuyện yêu đời làm như là coi phim, đi công ziên, đi thả thính…
Sao t không làm ngược lại ta??

T đi học xa cũng không kịp gặp hay chào ai, mọi thứ diễn ra nhanh trong vòng 2 tuần, chỉ biết cắm mặt bàn giao công việc song song với chuẩn bị hành lý. Những ngày đó vẫn đi dạy thêm, vẫn làm dự án. Nghĩ lại không biết vì luyến tiếc hay bị ngu nữa :v Những người gặp được trước khi đi là đồng nghiệp, học trò, gia đình, và mấy đứa bạn rảnh quỡn.

Qua đây, cảm xúc đầu tiên là muốn zìa. May có nhỏ bạn bay từ Mỹ qua đón rồi phụ sắp xếp nhà cửa, lúc nó bay về Mỹ cũng là lúc bản thân yếu đuối nhất. Lúc đó chỉ mong có tin của mẹ, Coco với a Hải, tin xấu cũng được, nhưng thích cái cảm giác bắt nhịp với thời gian ở Việt Nam, thích cái cảm giác còn được nhắc tới =))

Ai hỏi t học hành sao, câu trả lời luôn là “hết sẩy”. Thiệt là chuyện học hành hoàn hảo từ lúc mới bắt đầu. T được đi học cứ như là cá được thả về nước. T xác định, đời mình sẽ còn gắng bó với môi trường học thuật dài lắm. Nên đi học cứ thoải mái như là hít oxy thôi. Cái t thích nhất trên đời là tài khoản sinh viên của t có thể truy cập hầu hết các bài viết, nghiên cứu trên internet. Điều mà trước đây t từng thấy thật kinh khủng khi thử nhẩm tính nếu mình phải trả tiền để xem bài viết thì một năm chắc hết cả ngàn USD.

Ai hỏi t sống sao, câu trả lời sẽ là “chưa vui”. Đây là điều mình không hề đoán trước được. Khi t quyết định đi học, t biết mình đã chọn con đường gian nan. Can đảm lắm mới tự nhiên từ bỏ mọi thứ an toàn tốt đẹp ở Việt Nam để theo đuổi đam mê của mình. Nhưng t không hề biết rằng, t phải trả giá cho điều này bằng nhiều đêm mất ngủ với suy nghĩ “sau này sẽ ra làm sao?” Thật ra, bản chất thì t đã nắm được có cái bằng nghiên cứu trong tay đương nhiên là làm nghiên cứu và làm sản phẩm tiếp rồi. Nhưng còn những thứ khác như gia đình, chồng con, thấy mông lung trong đầu. Đã vậy còn xích mích liên tục với “con rái cá” mắc dịch.

T cảm thấy “chưa vui” một phần nữa là t thích tiếp xúc với nhiều người. Do vậy mà thích đến trường. Khi không đi học, t làm việc, vẽ, lên kế hoạch chi tiêu… thực sự khá chán và buồn.

Kinh khủng nhất là buổi sáng nọ thức dậy với cơn đâu đầu kinh niên ác mộng. Bữa đó tuyết rơi. Nằm trong phòng thấy bóng tuyết rơi in trên tường mà không có tâm trí thưởng thức. Giải pháp duy nhất là kiếm gì đó dằn bụng, uống thuốc (may mà không ói như mọi lần), rồi nằm tiếp cho đến khi hết đau đầu. Lúc cơn đau đi qua là nước mắt cũng trào ngược (chắc lúc đau quá không khóc nổi). Cảm thấy lẻ loi, cảm thấy t không thương bản thân mình. Cảm giác chỉ muốn gọi cho ai đó rồi khóc miên man. Mà lệch múi giờ đó mấy chế, có gọi cho ai được đâu.

Sau lần đó, quyết định bỏ vài chục Đồng sau bao lần trì hoãn để đi mua Omega uống, mua giày đi tuyết và áo ấm. Mấy chế bên Úc quỡn gửi giùm chục thùng thuốc bổ ih. Thứ đó bên này bao mắc.

Bây giờ, bí quyết của t để liên tục vui tươi là luôn nhắc nhở bản thân tại sao mình đã bắt đầu. Sự thật là có những ngày, t dành cả buổi trời để phân tích những sự kiện liên quan đến việc quyết định đi học của t và bắt đầu nguyền rủa nó (chắc phải bắt đầu từ con Dzẹo, t đã nguyền rủa m hơi bị nhiều haha). Nhắc nhở bản thân về mục tiêu ban đầu khiến tôi mang tâm lý tự hào và muốn động viên bản thân nhiều hơn.

Giờ ngồi ước gì tóc dài lại, ước thì có thu nhập đều đặn hơn để ăn uống thoải mái hơn một chút. Chỉ ước zạy thôi, có rồi từ từ ước tiếp.

Saturday, October 28, 2017

College life - MAPO TOFU



I usually talk to my Chinese friends that I really want to try Mapo Tofu cooked by Chinese people. I think I have talked about that many times. I was so surprised that Carina's landlord has remembered that made some for me.  ☺

Thursday, October 26, 2017

Allan Dixon - The Animal Whisperer

I really like the photos of Allan Dixon with the animals. The moments are amazingly bright. They always make me smile.

One funny thing is that the animals in his photos look so humanizing =D Thanks to him, it seems like they have the same emotion as he has. Love that so much.

Allan Dixon and Kangaroo

A post shared by Allan Dixon (@daxon) on

Follow his Instagram here: https://www.instagram.com/daxon/?hl=vi

Sunday, October 22, 2017

New Facebook page

I have created a new facebook page.
Let's see if it works promoting emotional characteristic :D

https://www.facebook.com/vivigogo/


Saturday, October 21, 2017

Hello world, again :D

I suddenly thought that I should have a blog. Then I found this as my old blog. I have written about my studying abroad dream and my broken-heart story. How cute I was!!

So sad that I didn't keep the reflecting journal more often. I have been through so many interesting life events.

I have changed my jobs twice. I love all those positions. I have realized my career path would never betray me. I appreciate the moments I have spent with my colleagues, my companies, and the young learners.

I have loved again.. and broke up again, twice. However, it was not so hurtful like the one in 2013.  My partners respected me and we fell apart because we did not match each other.

More important, I am now studying abroad. This is the scenario that I could not see 4 years ago. I keep following my dream to be an educator academically. What a long journey!

Now I should write more about this path from here!

Tuesday, October 8, 2013

Xúc xích trứng cuộn

uhm ~
Xúc xích trứng cuộn chẳng liên quan gì đến thành công hay thất bại cả. Nếu gượng ép để đưa thành một bài post trên trang nhật ký này thì tôi đã thành công làm món này cho bữa sáng ngày hôm nay. Trứng vừa chín tới, có lớp cháy dòn ở đáy như lòng đỏ vẫn mềm và ướt. Xúc xích nóng từ nhân ra ngoài nhưng lớp vỏ vẫn không bị bể, dai. Nói chung là ngon. Phủ thêm một chút tương ớt lên trên, vài lát cà chua và dưa leo xếp hoa chung quanh, cắt sẵn xúc xích thành từ khoanh trước khi thưởng thức.

Không phải ngày nào cũng có một bữa sáng thịnh soạn như vậy một mình. Sáng nay trời lạnh nhẹ, ăn bữa sáng nóng ngon mà lòng tôi rối bời ~
Chưa bao giờ tôi cảm thấy cuộc sống của tôi ngổn ngang đến vậy. Mọi thứ đều chất chồng lên nhau không thứ tự, đã 2, 3 tháng nay rồi.

(tôi bắt đầu than vãn rồi, có được than vãn một chút khi viết về thành công không nhỉ?)

Thời điểm này có lẽ là một trong những thời điểm khó khăn mà cuộc sống buộc tôi phải đối mặt. Mọi khía cạnh trong cuộc đời của tôi đều loang lỗ, từ công việc, học hành, gia đình đến tình yêu. Có đôi lúc, tôi cảm thấy đôi vai mình mỏi nhừ vì đã cố đứng thẳng quá lâu.

Tôi đã thầm ước rằng, phải chi, chỉ một trong những khía cạnh đó tốt một chút, tôi sẽ có thêm niềm động viên để giải quyết những vấn đề còn lại. Nhưng tôi biết, mọi chuyện sẽ qua, tôi phải cố gắng mỗi ngày. Ngày vui vẻ tươi đẹp hơn sẽ đến với tôi. Hứa nhé. :)

Sức khỏe cho tâm hồn

Vi thật sự công nhận mình không phải là người có thói quen và kỷ luật để viết blog. Vi chỉ nghĩ đến nó khi trong lòng có muộn phiền không nó...